Hạ Vũ Cư
Chào bạn ^^
Trước tiên , mình cảm ơn bạn đã tham gia diễn đàn http://havucu.forumvi.com của mình.
Sau là , diễn đàn đã tạm ngưng và hoạt động tiếp tục tại blogspot http://havucu.blogspot.com
Mong bạn ghé qua Blog của mình để ủng hộ.
Cảm ơn bạn rất nhiều ^^

Để đọc được truyện trong 4rum bạn cần đăng nhập hoặc đăng ký thành viên
Latest topics
» TSVTN - Chương 13
by Dứa Dứa Mon Jun 01, 2015 11:47 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 21
by Lili Sat May 23, 2015 10:29 pm

» TSVTN - Giới thiệu
by Bánh Bao Nâu Sat May 23, 2015 9:23 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 22
by Khả vân Tue May 12, 2015 10:10 am

» Địa chủ nông thôn - Chương 20
by ilyssm Fri May 01, 2015 4:06 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 19
by Rin_chan Thu Apr 30, 2015 8:40 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 18
by bichvan Tue Apr 28, 2015 3:46 pm

» Chương 167: Lãnh Dạ ghen 2
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:05 pm

» Chương 166: Lãnh Dạ Ghen (1)
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:01 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 17
by Nguyên Phương Mon Apr 20, 2015 10:22 pm


Chương 15 : Cho ăn 2 !

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Chương 15 : Cho ăn 2 !

Bài gửi by RainLove on Wed Apr 15, 2015 3:44 pm

Ánh mắt dịu dàng kia, ánh mắt sủng nịnh, lại thêm gương mặt tuấn tú không chê vào đâu được kia, quả thực khiến cho tiểu cung nữ hầu hạ ở một bên đều nhìn say mê . . .


Tiểu cung nữ vào hoàng cung, ai nấy đều cũng không lớn tuổi.


Hơn nữa, có thể được vào Dưỡng Tâm Điện hầu hạ hoàng thượng, càng là những người phải trải qua sự lựa chọn kỹ càng .


Muốn vóc dáng có vóc dáng, muốn gương mặt có gương mặt, nhìn liền cực kì đẹp mắt!


Không có một người cung nữ nào là không muốn bay lên đỉnh cao trở thành Phượng Hoàng!


Chỉ là trước đây có nàng hơi tự nghĩ chính mình có gương mặt xinh đẹp, liền muốn là cung nữ được thượng sàng. Không có người nào mà không phải là bị đế vương lạnh lùng tuấn tú này đuổi ra, hơn nữa chung thân không được vào cung.


Có vết xe đổ, coi như những cung nữ này sôi nổi với ý nghĩ được thượng sàng thì cũng không dám thực hiện!


Dù sao, cũng không ai muốn bị đế vương lạnh lùng này đuổi ra khỏi cung!


Coi như từ rất xa ngắm nhìn vị đế vương tuấn tú này, cũng đã là một loại vinh quang và hưởng thụ tối cao, không phải sao! ?


Hơn nữa, vẫn còn có khả năng, ngày ngày xuất hiện ở trước mặt vị đế vương tuấn tú này, biết đâu một ngày nào đó nói không chừng liền được vị đế vương trẻ tuổi này nhìn trúng!


Không biết làm sao!


Những cung nữ hầu hạ tại Dưỡng Tâm Điện này, ngày ngóng đêm trông, cũng không mong chờ đến một ngày được vị đế vương trẻ tuổi nhìn trúng!


Bởi vì, vị đế vương trẻ tuổi này, căn bản khóe mắt cũng không từng rơi trên người bọn họ lấy một khắc.


Lại càng không từng lộ ra vẻ dịu dàng giống như hiện tại vậy , ánh mắt cưng chiều . . .


Sự dịu dàng nhất làm cho lòng người xao động, cũng không thẻ hơn được sự dịu dàng trong nháy mắt của đế vương  . . .


Cho nên, nhìn thấy trên mặt vị đế vương trẻ tuổi này lộ ra dáng vẻ dịu dàng như thế , các cung nữ hầu hạ một bên đều ngây dại.


Ai nấy đều dùng ánh mắt tràn đầy hâm mộ mà nhìn vị đế vương trẻ tuổi vô cùng dịu dàng trước mặt .


Chỉ có điều là, vừa nghĩ tới kẻ được vị đế vương trẻ tuổi này dùng ánh mắt dịu dàng cưng chiều như thế để nhìn, lại là một con tiểu điêu không biết tên . Thì trong lòng các cung nữ ai nấy đều nảy sinh các loại hâm mộ ghen ghét đố kỵ!


Hận không thể, bản thân bọn họ chính là cái con tiểu điêu kia . . .


Đối với tâm tư của những cung nữ này, Huyền Lăng Thương chưa từng để ý tới.


Có lẽ căn bản chưa từng chú ý tới biểu cảm trên mặt bọn họ.


Giờ phút này, trong mắt hắn, duy nhất thấy chỉ là con tiểu điêu dễ thương trước mắt này.


Không hiểu sao, một con điêu nho nhỏ lại dễ thương như thế!


Trong lòng suy nghĩ, hắn không đành lòng lại để cho con tiểu điêu háu ăn dễ thương này phải chịu đói.


Vì vậy, Huyền Lăng Thương liền vươn bàn tay thon thả kia đến cái bàn gần người nhất để tìm kiếm thạch anh bồ đào.


Sau khi nhẹ nhàng nhón lên một quả thạch anh bồ đào , Huyền Lăng Thương lại còn tự mình bóc vỏ, rồi đưa tới Đồng Nhạc Nhạc đã sớm nhìn chằm chằm vào .


Nhìn thấy có ăn, Đồng Nhạc Nhạc càng là bất chấp tất cả, há to cái miệng nhỏ nhắn một cái liền ăn sống nuốt tươi  .


Chỉ cảm thấy quả thạch anh bồ đào này, nhìn trắng ngần sáng bóng , khi ăn vào thì càng là ngọt quá chừng.


Vị ngọt kia, khiến cho đôi mắt đen tuyền của Đồng Nhạc Nhạc cười rạng rỡ .


Miệng càng là chóp cha chóp chép .


Dáng vẻ cảm thấy mỹ mãn kia, làm cho người ta xem ra trong lòng đều mềm nhũn.


Nhìn thấy điệu bộ này của Đồng Nhạc Nhạc , Huyền Lăng Thương liền biết rằng tiểu điêu nhi này thích ăn thạch anh bồ đào. Vì vậy, hắn liền lại đưa tay, vặt thêm quả thạch anh bồ đào nữa, tự mình bóc vỏ cho nàng ăn . . .


Kết quả là, một bên ăn, một bên cho ăn, động tác ngầm hiểu như thế .


Hơn nữa, hình ảnh kia, lại ấm áp như thế .


Bốn phía, im ắng, chỉ có trong miệng Đồng Nhạc Nhạc rau ráu rau ráu, âm thanh đang ăn gì đó . . .

_________________

Hoa cúc trắng, bức tường cũng trắng

Sao bóng hoa trên tường lại đen

Em không biết vì ai có lỗi

Nhưng mãi mãi vẫn còn câu hỏi

Sao bóng hoa trên tường lại đen?
avatar
RainLove
Rảnh Rỗi
Rảnh Rỗi

Tổng số bài gửi : 76
Points : 341
thanks : 5
Join date : 12/04/2015
Age : 23
Đến từ : Hạ Vũ Cư

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết