Hạ Vũ Cư
Chào bạn ^^
Trước tiên , mình cảm ơn bạn đã tham gia diễn đàn http://havucu.forumvi.com của mình.
Sau là , diễn đàn đã tạm ngưng và hoạt động tiếp tục tại blogspot http://havucu.blogspot.com
Mong bạn ghé qua Blog của mình để ủng hộ.
Cảm ơn bạn rất nhiều ^^

Để đọc được truyện trong 4rum bạn cần đăng nhập hoặc đăng ký thành viên
Latest topics
» TSVTN - Chương 13
by Dứa Dứa Mon Jun 01, 2015 11:47 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 21
by Lili Sat May 23, 2015 10:29 pm

» TSVTN - Giới thiệu
by Bánh Bao Nâu Sat May 23, 2015 9:23 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 22
by Khả vân Tue May 12, 2015 10:10 am

» Địa chủ nông thôn - Chương 20
by ilyssm Fri May 01, 2015 4:06 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 19
by Rin_chan Thu Apr 30, 2015 8:40 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 18
by bichvan Tue Apr 28, 2015 3:46 pm

» Chương 167: Lãnh Dạ ghen 2
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:05 pm

» Chương 166: Lãnh Dạ Ghen (1)
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:01 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 17
by Nguyên Phương Mon Apr 20, 2015 10:22 pm


Địa chủ nông thôn - Chương 17

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by Dứa Dứa on Sun Apr 19, 2015 10:54 pm

Chương 17: Giá cả canh Dương Mai
 
Edit + Beta: Thiên Hạ
 
"Lưu đại ca, ngài trước nếm thử, thử xong rồi chúng ta lại bàn tiếp!" Mạc Thắng Minh cười nói với Lưu chưởng quầy.
 
"Hảo, ta đây liền nếm."
 
Vốn Lưu chưởng quầy cũng không quá để ý thứ này, cho dù màu sắc đẹp thì thế nào, hương vị không tốt cũng đồng dạng bán không được. Huống chi từ lúc Nhật Xuân Viên ở đối diện khai trương, sinh ý nơi này của hắn ngày càng sa sút, thật làm cho hắn buồn rầu. Hiện tại hắn nghe Mạc Thắng Minh nói rằng thứ này ăn ngon, trong lòng cũng là có chút tâm động, bưng chén canh Dương Mai ở trước mặt kia, nếm một ngụm, vốn đang nhắm mắt, đột nhiên mở mắt, hét lớn một tiếng: "Hảo, thứ này không chỉ là nhìn đẹp mắt, mà còn ngon như vậy, đến giờ hương vị còn lưu lại trong miệng, ha ha..."
 
Mạc Thắng Minh nhìn Lưu chưởng quầy nếm thử, trong lòng không tự chủ được mà khẩn trương, trên mặt cũng có vẻ khẩn trương. Bây giờ nghe Lưu chưởng quầy khen ngon, trong lòng không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi, vẻ khẩn trương trên mặt đã bị vẻ mặt tươi cười thay thế.
 
"Mạc lão đệ, ngươi nói đi, cái này bán thế nào?" Lưu chưởng quầy quyết định mua lại thứ này, nếu có thể mua được phối phương(*) lại càng tốt hơn, khẳng định sẽ hấp dẫn được nhiều khách hàng đến đây. Nghĩ đến đây Lưu chưởng quầy không khỏi cười vui vẻ nhìn Mạc Thắng Minh.
 
(*) phối phương: phương pháp điều chế
 
Mạc Thắng Minh suy nghĩ chung quy đây là Tiêu Tiêu làm ra, vẫn là giao cho Tiêu Tiêu định giá, hai mắt nhìn về phía Mạc Tiêu Tiêu xin giúp đỡ, như là đang hỏi: "Tiêu Tiêu, cái này bán thế nào?"
 
Tiêu Tiêu tiếp thu được ánh mắt này của phụ thân, liền trực tiếp đi vào chủ đề, mỉm cười nói: "Lưu chưởng quầy, chúng ta cũng không muốn nhiều. Vốn là chúng ta tính toán bán bảy văn tiền một chén, hiện tại cho ngài một giá một sáu văn tiền, ngài cảm thấy thế nào?"
 
Lưu chưởng quầy nghe Tiêu Tiêu nói ra cái giá này, khóe miệng co rút, không nghĩ đến tiểu nữ hài này há mồm liền muốn nhiều như vậy. Vốn đang cho rằng một cô bé có thể có bao nhiêu kiến thức, xem ra hắn vẫn là xem thường nàng. Lưu chưởng quầy thu hồi bộ dạng tươi cười, bày ra bộ dạng của thương nhân: "Tiểu cô nương, ngươi chào giá hay không quá cao? Này trà lạnh bình thường cũng là ba văn tiền một chén, canh Dương Mai của ngươi không phải là chế biến thêm một chút thôi sao, như thế nào liền bán sáu văn tiền đâu? Như vậy giảm giá một chút đi, năm văn tiền một chén, như thế nào?"
 
Tiêu Tiêu cười cười, thần sắc không thay đổi, nhưng trong lòng đã sớm đoán được. Trước đó nàng liền cố ý nâng giá cả lên, Lưu chưởng quầy ép giá nằm trong dự định của nàng. Bất quá nàng vẫn giả bộ khó xử: "Này..., được rồi, năm văn tiền thì năm văn tiền, tốt xấu vẫn là có giao tình."
 
"Hảo, ta đây kêu tiểu nhị giúp các ngươi đếm xem nơi này có bao nhiêu bát, sau đó trực tiếp tính tiền cho các ngươi." Lưu chưởng quầy ngoắc tay kêu tiểu nhị, đem lại hai thùng canh Dương Mai Mạc Thắng Minh gánh đến múc ra đếm.
 
Bên này Mạc Thắng Minh vốn đang cảm thấy Tiêu Tiêu bán giá cao, đang chuẩn bị hạ giá cho Lưu chưởng quầy thành bốn văn tiền một chén, không nghĩ đến Lưu chưởng quầy cùng Tiêu Tiêu đã bàn xong giá cả năm văn tiền một chén, hắn cũng chỉ có thể đem lời vừa muốn nói đến bên miệng nuốt xuống .
 
Bên kia vài tên tiểu nhị đã tính xong, tổng cộng là 500 bát, tổng cộng là 2500 văn, Lưu chưởng quầy đem tiền bạc giao cho Mạc Thắng Minh, sau đó nhìn Mạc Thắng Minh muốn nói lại thôi.
 
Mạc Thắng Minh không có chú ý tới thần thái của Lưu chưởng quầy, nhưng không có nghĩa là Tiêu Tiêu không có chú ý, nhưng nàng cũng chỉ là cười cười không nói chuyện, chung quy biết Lưu chưởng quầy muốn cái gì, vẫn là không nói nhiều thì tốt hơn, đối với Lưu chưởng quầy cảm tạ, rồi rời đi Lưu Tiên cư.
 
Trên đường Mạc Vân Phong cao hứng nói: "Không nghĩ đến Nhị muội thông minh như vậy, thế nhưng dễ dàng buôn bán lời hai lượng bạc."
 
Mạc Tiêu Tiêu khóe miệng co rút, đơn giản? Được rồi, quả thật thoạt nhìn rất đơn giản. Không trả lời Mạc Vân Phong, trực tiếp liền đi theo Mạc Thắng Minh.
 
Chờ đến quầy hàng Lâm thị bán mỳ lạnh , chỉ thấy chỗ đó xếp hàng thật dài, Mạc Vân Thiên cùng Mạc Dao Dao vẫn đang bận rộn , hận không thể dài hơn hai tay, ngay cả Mạc Huyên Huyên nhỏ nhất cũng hỗ trợ lấy tiền, bận túi bụi, giờ phút này nhìn thấy mấy người Mạc Thắng Minh lại đây, trên mặt rõ ràng thở dài nhẹ nhõm một hơi xuống dưới.
 
Mấy người thấy bọn họ bận rộn như vậy, cũng không thể chỉ đứng ở một bên nhìn, vì thế gia nhập vào hỗ trợ, có ba người đến hỗ trợ, tốc độ rõ ràng nhanh, rất nhanh thùng mỳ lạnh  mang đến chỉ còn thấy đáy, chỉ có thể cùng khách hàng không có mua được nói tiếng xin lỗi, thỉnh ngày mai lại đến.
 
Người không có mua được cũng chỉ oán trách vài câu liền bỏ đi, đám người cũng chậm rãi tản ra, Tiêu Tiêu đặt mông ngồi xuống trước bàn nghỉ ngơi, bọn họ mệt đến không kịp thở.
 
"Bán mỳ lạnh, cho ta phần mỳ lạnh." Một cái âm thanh kiêu ngạo vang lên.
 
Mạc Thắng Minh thấy còn có người lại đây mua mỳ lạnh, nhưng là nơi này đã không còn, đành phải nói xin lỗi: "Vị này tiểu ca, thật sự là ngượng ngùng, mỳ lạnh hôm nay đã bán xong rồi."
 
"Cái gì? Đã bán xong? Như thế nào nhanh như vậy? Lúc trước ta đến xem còn có nhiều xếp hàng như vậy, ngươi chẳng lẽ là muốn lừa ta? Thiếu gia nhà ta cũng không phải là người mà các ngươi có thể đắc tội. Mua mỳ lạnh của các ngươi là xem trọng các ngươi, chớ rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt."
 
Mạc Thắng Minh thấy người tới là cái bộ dáng kia, nghe ngữ khí của hắn cũng có thể biết, người phía sau lưng hắn không phải là mình có thể đắc tội tới, nhưng nơi này thật không còn mỳ lạnh. Điều này làm cho Mạc Thắng Minh không biết lấy cái gì bán cho người ta, gấp tới độ xoay quanh, Tiêu Tiêu đã tới.
 
Vốn Tiêu Tiêu còn đang nghi hoặc, trên cơ bản khách hàng vừa nghe nói không có mỳ lạnh đều sẽ trực tiếp rời đi, cũng không giống bộ dạng của gã sai vặt này, sợ Mạc Thắng Minh chịu thiệt, đành phải nhanh chóng chạy sang nơi này xem tình huống: "Phụ thân, làm sao?"
 
"Tiêu Tiêu, mỳ lạnh của chúng ta đã bán xong , nhưng là vị tiểu ca này lại muốn chúng ta lại cho hắn một phần, chuyện này..." Mạc Thắng Minh khó khăn nói.
 
"Phụ thân không có việc gì, giao cho ta xử lý là được!"
 
Tiêu Tiêu còn chưa nói chuyện, bên kia tên sai vặt kiêu ngạo lại kêu lên: "Ta nói các ngươi không bán đúng không, không phải chỉ là phần mỳ lạnh sao, dây dưa làm chi đâu?"
 
"Vị này tiểu ca, chúng ta bây giờ quả thật không có mỳ lạnh, ngài xem ngày mai ngài có thể tới đây mua được không?" Tiêu Tiêu dùng giọng hoà hoản đề nghị, nhưng trong lòng đã thực phẫn nộ rồi. Không phải chỉ là một gã sai vặt của nhà giàu sao, có gì mà để kiêu ngạo chứ. Trong ánh mắt lóe qua một tia trào phúng, người chung quanh cũng không phát hiện được, nhưng lại rơi vào trong mắt người đang nhìn chằm chằm vào  nàng .
 
"Không có mỳ lạnh các ngươi mua bán các gì?" Gã sai vặt kia thật ra lúc trước xếp hàng thấy quá nhiều người, sau đó trộm lười một lát, chờ người tan đi chính mình lại đi nhất định có thể mua được, nhưng bọn hắn bây giờ lại nói không có, nếu để cho công tử hắn biết mỳ lạnh kia hắn không có mua được, vậy thì xong đời. Hiện tại mặc kệ thế nào hắn đều phải mang một phần trở về. Hạ quyết tâm xong, trong ánh mắt lóe qua một tia sáng.
 
Này tia sáng chợt lóe kia tự nhiên là bị Tiêu Tiêu bắt được, nhất thời hiểu vì sao tên sai vặt dây dưa không ngớt, đơn giản là vì hắn không có hoàn thành sự tình chủ nhân của hắn giao phó, sợ phạt đi! Trong lòng không khỏi hừ lạnh: "Không hoàn thành việc được giao liền lấy cha ta xuất khí, hôm nay không giáo huấn ngươi ta liền không phải Mạc Tiêu Tiêu, hừ."
 
Ngay lúc Tiêu Tiêu chuẩn bị mở miệng, từ phía sau tên sai vặt truyền đến một thanh âm dễ nghe, "Tiểu Phúc, bản công tử gọi ngươi đi mua phần mỳ lạnh, ngươi ngược lại là khiến bản công tử đợi nửa canh giờ, bản sự của ngươi ngược lại càng ngày càng tốt a!" Ngữ khí tuy rằng nhẹ nhàng, nhưng rất có uy nghiêm.
 
 
 
Lời tác giả: \(^o^)/~, rống rống, lại xuất hiện một người, cái này nhân đối về sau Tiêu Tiêu phát triển rất trọng yếu nga, \(^o^)/~, nói mơ hồ cầu cất chứa a, các bạn nếu là cảm thấy tốt xem liền động động đầu ngón tay, thu thôi, o(╯□╰)o
 
 
Hết chương 17

_________________
Dứa Dứa
avatar
Dứa Dứa
Vương Hậu
Vương Hậu

Tổng số bài gửi : 10
Points : 137
thanks : 19
Join date : 12/04/2015
Age : 24

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by ilyssm on Sun Apr 19, 2015 11:36 pm

tks các bạn đã edit.

ilyssm
bá tánh bình dân
bá tánh bình dân

Tổng số bài gửi : 7
Points : 11
thanks : 4
Join date : 15/04/2015
Age : 22

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by Khả vân on Mon Apr 20, 2015 4:54 am

Bán được canh Dương Mai chắc quán cơm nầy sẽ có ngày nhờ nu9 mà làm ăn ra và đắc khách..thanks

Khả vân
bá tánh bình dân
bá tánh bình dân

Tổng số bài gửi : 9
Points : 14
thanks : 5
Join date : 20/04/2015

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by anhd3816 on Mon Apr 20, 2015 5:53 am

anh này chắc không phải nam9 rồi

anhd3816
bá tánh bình dân
bá tánh bình dân

Tổng số bài gửi : 3
Points : 4
thanks : 1
Join date : 16/04/2015
Age : 20

Xem lý lịch thành viên https://anlaccac.wordpress.com/

Về Đầu Trang Go down

Re: Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by Nguyên Phương on Mon Apr 20, 2015 1:05 pm

Minh vao ung ho cac ban day. hy vong se co nh truyen hay.
thanks nhom editor nhieu nhieu
avatar
Nguyên Phương
bá tánh bình dân
bá tánh bình dân

Tổng số bài gửi : 3
Points : 4
thanks : 1
Join date : 20/04/2015
Age : 26

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by kyoko on Mon Apr 20, 2015 1:30 pm

Không biết like chỗ nào lun, thank b đã edit nhé , mình thích chuyện này lắm , mau mau ra chương mới nhé

kyoko
bá tánh bình dân
bá tánh bình dân

Tổng số bài gửi : 2
Points : 3
thanks : 1
Join date : 20/04/2015

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by Dứa Dứa on Mon Apr 20, 2015 3:50 pm

@ kyoko : nút thank là cái hình mặt cười màu xanh cầm dòng chữ thank you very much đấy bạn

_________________
Dứa Dứa
avatar
Dứa Dứa
Vương Hậu
Vương Hậu

Tổng số bài gửi : 10
Points : 137
thanks : 19
Join date : 12/04/2015
Age : 24

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by anhd3816 on Mon Apr 20, 2015 4:43 pm

ta cũng hông thấy nút thanks *lắc đầu *

anhd3816
bá tánh bình dân
bá tánh bình dân

Tổng số bài gửi : 3
Points : 4
thanks : 1
Join date : 16/04/2015
Age : 20

Xem lý lịch thành viên https://anlaccac.wordpress.com/

Về Đầu Trang Go down

Re: Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by kyoko on Mon Apr 20, 2015 8:12 pm

Ta dùng điện thoại nên ko thấy đâu cả , thiết kế web kiểu này hầu như vô bằng điện thoại ko thấy thanh công cụ đâu ca

kyoko
bá tánh bình dân
bá tánh bình dân

Tổng số bài gửi : 2
Points : 3
thanks : 1
Join date : 20/04/2015

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by Nguyên Phương on Mon Apr 20, 2015 10:22 pm

Hic.. ta cung k thay thanks voi lai sao ta cung k go tieng viet dc
avatar
Nguyên Phương
bá tánh bình dân
bá tánh bình dân

Tổng số bài gửi : 3
Points : 4
thanks : 1
Join date : 20/04/2015
Age : 26

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Địa chủ nông thôn - Chương 17

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết