Hạ Vũ Cư
Chào bạn ^^
Trước tiên , mình cảm ơn bạn đã tham gia diễn đàn http://havucu.forumvi.com của mình.
Sau là , diễn đàn đã tạm ngưng và hoạt động tiếp tục tại blogspot http://havucu.blogspot.com
Mong bạn ghé qua Blog của mình để ủng hộ.
Cảm ơn bạn rất nhiều ^^

Để đọc được truyện trong 4rum bạn cần đăng nhập hoặc đăng ký thành viên
Latest topics
» TSVTN - Chương 13
by Dứa Dứa Mon Jun 01, 2015 11:47 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 21
by Lili Sat May 23, 2015 10:29 pm

» TSVTN - Giới thiệu
by Bánh Bao Nâu Sat May 23, 2015 9:23 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 22
by Khả vân Tue May 12, 2015 10:10 am

» Địa chủ nông thôn - Chương 20
by ilyssm Fri May 01, 2015 4:06 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 19
by Rin_chan Thu Apr 30, 2015 8:40 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 18
by bichvan Tue Apr 28, 2015 3:46 pm

» Chương 167: Lãnh Dạ ghen 2
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:05 pm

» Chương 166: Lãnh Dạ Ghen (1)
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:01 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 17
by Nguyên Phương Mon Apr 20, 2015 10:22 pm


Chương 10: Hồi cung !

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Chương 10: Hồi cung !

Bài gửi by RainLove on Wed Apr 15, 2015 3:16 pm

Nếu không phải chính mình tận mắt nhìn thấy, hắn vẫn còn thực sự không thể tin được !

Chỉ là hiện nay, thấy được dáng vẻ bình yên vô sự của Huyền Lăng Thương, hòn đá vốn đè nặng trong lòng Hách Đức mới rốt cục buông xuống.

Đối với tâm tư và sự trung thành của Hách Đức , Huyền Lăng Thương từ trước tới nay vẫn nhìn rất rõ .

Hồi tưởng lại rừng cây đầy sự giết chóc vừa rồi, huyết mâu Huyền Lăng Thương lóe ra một sát ý hào hùng.

Lập tức, bạc môi dần dần khôi phục hồng nhuận có hơi hé ra, hắn nói với giọng điệu vô cùng lạnh lùng.

" Hồi cung!"

. . .

Trong thời gian Đồng Nhạc Nhạc vẫn chưa tỉnh ngủ , nàng chỉ cảm thấy chính mình đang đưa thân vào một mảnh gì đó vô cùng mềm mại giữa một biển mây, vô cùng dễ chịu thoải mái!

Hồi tưởng lại chỗ ở của mình, cái gối gỗ kia cứng quèo, lấy đâu ra được thoải mái như thế! ?

Chẳng lẽ là hiện tại nàng đã chết! ? Hiện nay, đang ở trong thiên đường ! ?

Đúng rồi!

Nàng nhớ ra!

Bởi vì nàng uống phải cà phê quá thời hạn nên chết chắc, cuối cùng, lại xuyên không đến trên người một con chồn trắng .

Cuối cùng, lại gặp phải một người tuấn mỹ nam tử bị trúng kịch độc!

Vì cứu nam nhân kia, nàng không tiếc cắt qua cánh tay mình, lấy máu giải độc cho nam nhân kia.

Nói không chừng, bởi vì là nàng mất máu quá nhiều mà chết! ?

Lại bởi vì là làm chuyện tốt , cho nên liền được lên thiên đường! ?

Nếu như thế, ngẫm lại cũng không tồi, rốt cuộc so sánh với xuyên không biến thành một con đĩ thì vẫn còn tốt hơn nhiều!

Trong lòng Đồng Nhạc Nhạc cảm thấy mỹ mãn khi nhớ lại, rồi tính toán tiếp tục ngủ thêm .

Dù sao hiện tại, nàng thật sự cảm thấy thật thoải mái !

Tuy nhiên, vào lúc Đồng Nhạc Nhạc tính toán ngủ tiếp, bên tai lại đột nhiên truyền đến âm thanh nói chuyện .

Mặc dù những người đó đã tận lực hạ thấp âm lượng nói chuyện, chỉ là, những lời này, lại vẫn lọt vào trong tai nàng vô cùng rõ ràng .

Hơn nữa, âm thanh kia, hình như đang ở ngay bên cạnh nàng .

Âm thanh kia, phi thường êm tai dễ nghe!

Phảng phất như rượu ngon lâu năm vừa mới mở ra, đậm đà, gợi cảm !

" Các ngươi không phải ngự y tốt nhất sao! ? Làm thế nào ngay cả một con Phượng Hoàng chồn đều không điều trị được! ? Đến bây giờ, làm thế nào mà nó vẫn còn chưa tỉnh lại! ?"

Nam nhân mở miệng, giọng điệu vô cùng lạnh lẽo.

Chỉ là, Đồng Nhạc Nhạc lại nghe ra, trong giọng nói của nam nhân có sự quan tâm.

Trong lòng rung động, âm thanh thật là dễ nghe mà!

Rốt cuộc là ai đang nói chuyện!

Âm thanh dễ nghe như vậy , không biết dung mạo như thế nào! ( vâng, lại tò mò dung mạo người ta )





Trong lòng đang lúc nghi hoặc, Đồng Nhạc Nhạc lại giằng co suy nghĩ mà mở mắt ra .


Cùng lúc đó, bên này, Huyền Lăng Thương không biết Đồng Nhạc Nhạc đã từ từ tỉnh lại. Trên gương mặt tuấn tú kia, mày kiếm khẽ nhăn, ánh mắt nhìn người ngự y phía trước lại càng là lạnh như băng .


Bị đôi mắt lạnh như băng của nam nhân kia nhìn chăm chú vào mình, Thượng ngự y đang quỳ rạp xuống đất chỉ cảm thấy táng đởm kinh hồn, mồ hôi trút ra như mưa .


Thỉnh thoảng lão giơ ống tay áo lên lau vầng trán ướt đẫm, lại vừa mở miệng, một mực cung kính mà nói hết sức lo lắng .


 "Khởi bẩm Hoàng thượng, con Phượng Hoàng chồn này bởi vì mất máu quá nhiều, lại đã từ chỗ cao lăn xuống, trên người có nhiều chỗ gãy xương, cho nên gây tổn thương không nhẹ.Thiết nghĩ , cũng không thể tỉnh lại nhanh như vậy ."

 Thượng ngự y  vừa nói dứt lời, lại nhận thấy sắc mặt của người ngồi trên cao liền sầm xuống, trong lòng càng là xoắn chặt như đứt ruột. Lão vội vàng không ngừng mở miệng nói lần nữa .



 "Nhưng mà xin Hoàng thượng yên tâm! Phượng Hoàng chồn này bị thương mặc dù nặng, lại cũng sẽ không có nguy hiểm đến tánh mạng. Còn việc tỉnh lại, chỉ là vấn đề thời gian thôi!"

Nghe được những lời Thượng ngự y đã nói, sắc mặt Huyền Lăng Thương vốn âm u mới hơi giãn ra được một chút .

Lập tức, huyết mâu có hơi quét nhanh một lượt, nhìn sang Phượng Hoàng chồn đang lúc mê man trên long sàng .

Chỉ thấy Phượng Hoàng chồn này, vốn thân thể nhỏ nhắn lông xù, giờ phút này đang quấn khắp người không ít băng. Nếu không phải còn có cái đầu lông xù xinh xinh không bị băng bó, lúc đầu mà nhìn qua thì còn tưởng rằng đó là một cuộn vải !

Nhìn Tiểu quỷ này bị thương nghiêm trọng như thế , Huyền Lăng Thương khẽ nhăn trán . Trong mắt có thêm vài phần lo lắng mà chính mình cũng không từng phát hiện . . .

Đối với vẻ lo lắng trong mắt Huyền Lăng Thương, Thượng ngự y một mực khúm núm quỳ rạp xuống đất nhìn lên, trong lòng kinh ngạc không thôi.




Chương tiếp theo  Arrow

_________________

Hoa cúc trắng, bức tường cũng trắng

Sao bóng hoa trên tường lại đen

Em không biết vì ai có lỗi

Nhưng mãi mãi vẫn còn câu hỏi

Sao bóng hoa trên tường lại đen?
avatar
RainLove
Rảnh Rỗi
Rảnh Rỗi

Tổng số bài gửi : 76
Points : 341
thanks : 5
Join date : 12/04/2015
Age : 23
Đến từ : Hạ Vũ Cư

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết