Hạ Vũ Cư
Chào bạn ^^
Trước tiên , mình cảm ơn bạn đã tham gia diễn đàn http://havucu.forumvi.com của mình.
Sau là , diễn đàn đã tạm ngưng và hoạt động tiếp tục tại blogspot http://havucu.blogspot.com
Mong bạn ghé qua Blog của mình để ủng hộ.
Cảm ơn bạn rất nhiều ^^

Để đọc được truyện trong 4rum bạn cần đăng nhập hoặc đăng ký thành viên
Latest topics
» TSVTN - Chương 13
by Dứa Dứa Mon Jun 01, 2015 11:47 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 21
by Lili Sat May 23, 2015 10:29 pm

» TSVTN - Giới thiệu
by Bánh Bao Nâu Sat May 23, 2015 9:23 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 22
by Khả vân Tue May 12, 2015 10:10 am

» Địa chủ nông thôn - Chương 20
by ilyssm Fri May 01, 2015 4:06 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 19
by Rin_chan Thu Apr 30, 2015 8:40 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 18
by bichvan Tue Apr 28, 2015 3:46 pm

» Chương 167: Lãnh Dạ ghen 2
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:05 pm

» Chương 166: Lãnh Dạ Ghen (1)
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:01 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 17
by Nguyên Phương Mon Apr 20, 2015 10:22 pm


Chương 42: Đưa Bạch Tuyết đi học

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Chương 42: Đưa Bạch Tuyết đi học

Bài gửi by Míp on Wed Apr 15, 2015 3:47 pm


“Lãnh Nguyệt không có ở đây sao?” Vì để cho mình có lý do ngẩng đầu lên, cô đành quan tâm hỏi.


“Tôi để cho nó rời khỏi đây rồi.” Vẫn là giọng nói lạnh lùng.


“Ho khan một cái. . . . . .” Bạch Tuyết mới ăn được một miếng bánh mì còn chưa kịp nhai nuốt, một hơi liền nấc nghẹn , ho khan, nhanh chóng bưng lên cốc sữa tươi bên cạnh uống, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn kìm nén đến đỏ bừng, cô tiếp tục cúi đầu xuống ăn sáng, trong lòng vẫn đang suy nghĩ: Lãnh Dạ để cho em gái mình chuyển đi, chẳng lẽ là muốn cho cô sau này thường xuyên đến đây hay sao? Hay là em gái hắn chê cô ở chỗ này chướng mắt?


Vốn là đang thấp thỏm lo lắng, hiện tại càng thêm không yên lòng!


Đây có phải là nói trong một thời gian dài Lãnh Dạ sẽ không đem cô bỏ đi?


Không nghĩ ra cũng chẳng thèm nghĩ nữa, đành ngoan ngoãn ăn sáng xong, rồi cùng Lãnh Dạ ra cửa, dọc theo đường đi ai cũng không nói lời nào, Lãnh Dạ hết sức chăm chú lái xe, còn Bạch Tuyết thì vẫn luôn nhắc nhở mình phải nói xuống xe trước.


Nhanh đã đến gần trường học.


“Ở trước mặt dừng lại là được rồi?” Bạch Tuyết nhỏ giọng hỏi.


“Còn chưa tới.”


“Tôi tôi muốn đi xuống mua chút đồ dùng học tập!” Bạch Tuyết chột dạ nói.


Xe liền vững vàng dừng ở bên đường, Bạch Tuyết cầm lên túi sách rồi xuống xe, quay đầu lại cho Lãn Dạ một cái tạm biệt, sau đó liền hướng phía trước đi tới.


Nhìn bóng dáng đeo túi sách càng ngày càng nhỏ dần về phía trước, hắn khẽ nhíu mày, tại sao cô bị ủy khuất mà không chịu nói ra? Lại muốn một mình giấu ở trong lòng!


Kiếp trước Bạch Tuyết cũng không phải là một người như thế, có người khi dễ mình, trước tiên cô sẽ hướng hắn tố cáo, sau đó để cho hắn hung hăng đánh người ta một trận. Vậy mà,bây giờ, cái gì cũng không chịu nói, ngày hôm qua khi thấy điện thoại di động của cô trong túi sách, thừa dịp lúc cô đang ngủ liêng mở ra xem, vừa nhìn hắn liền đau lòng, trong điện thoại di động cô điềm đạm đáng yêu như vậy, thân thể lại trần truồng, trên mặt còn có lưu lại dấu đánh, hắn lúc ấy hận không thể đem mấy người kia ném tới yêu giới , để cho bọn họ làm nô bậc cho lang yêu.


Bạch Tuyết đi tới trường học, tất cả mọi chuyện đều như thường ngày, chẳng qua là mấy người khi dễ cô ngày hôm qua tất cả trên mặt đều bị nứt nẻ ,mọi ngươi cũng rất tò mò, hiện tại cũng không phải là mùa đông, tại sao bọn họ chỉ trong một đêm đều bị nứt nẻ?


Thật ra thì, sau khi Bạch Tuyết bị người ta khi dễ, thì Lãnh Dạ cũng đã chạy tới, nhưng lúc ấy Bạch Tuyết đã rời đi, nên Lãnh Dạ liền đem mấy người khi dễ Bạch Tuyết kia hung hăng dạy dỗ một trận, hắn vốn cũng không có trực tiếp ra tay, chẳng qua là tại phòng học thể dục, làm cho bọn họ cùng mấy bạn học khác phát sinh tranh chấp, lợi dụng người khác mà ra tay hung hăng dạy dỗ, vậy mà những chỗ bị đánh toàn bộ đều bị nứt da, mấy người đó vốn là tính xin nghỉ nhưng cũng không được.


Bởi vì, buổi tối, mỗi người đều gặp một cơn ác mộng giống nhau, nếu như bởi vì trên mặt nứt da mà không chịu đi đến trường học, thì sẽ nhanh chóng bị lan ra toàn thân, cho nên bọn họ sợ cả người đều bị nứt, nên đành phải nhắm mắt đi tới trường học,bởi thà bị mê tin còn hơn không


Mọi người thấy trên mặt mấy người họ đều bị nứt da liền cười ha ha.


“Cười cái gì mà cười? Chúng tôi là ăn lẩu bị dị ứng!” Dương Phỉ rất buồn bực giải thích.


Bạch Tuyết cũng không thèm quan tâm những người kia bị làm sao, bởi cô chỉ quan tâm sẽ không có người đến tìm cô gây thêm phiền toái là được!


Về phần những người đó, nên nhận hai chữ: đáng đời.


Lãnh Dạ thấy Lâm Giang đi tới, liền mở cửa xuống xe, sau đó động tác rất nhàn nhã tựa vào bên cạnh xe, Lâm Giang vừa nhìn thấy nghĩ là đang chờ hắn, vì vậy, liền trực tiếp đi tới.


“Ngươi ở đây là chờ ta?”


“Ngươi ư? Còn không xứng!”


“Buồn cười, vậy ngươi xuất hiện ở nơi này không phải là trùng hợp chứ?”


“Dĩ nhiên không phải là trùng hợp, ta đưa người phụ nữ của ta đi học.” Lãnh Dạ hai tay vắt trước ngực, nhìn chăm chú vào người Pháp Vương đang trong bộ dạng học sinh này, không khỏi cảm thấy rất muốn cười!



Chương tiếp theo Arrow

_________________
MÍP YÊU MINH
 Razz Razz Razz
Nhớ nhấn Nút THANKS nha!!!
  bounce bounce bounce
 
avatar
Míp
Nữ Hoàng
Nữ Hoàng

Tổng số bài gửi : 115
Points : 451
thanks : 2
Join date : 13/04/2015
Age : 20
Đến từ : Hành tinh THIÊN VƯƠNG TINH

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết