Hạ Vũ Cư
Chào bạn ^^
Trước tiên , mình cảm ơn bạn đã tham gia diễn đàn http://havucu.forumvi.com của mình.
Sau là , diễn đàn đã tạm ngưng và hoạt động tiếp tục tại blogspot http://havucu.blogspot.com
Mong bạn ghé qua Blog của mình để ủng hộ.
Cảm ơn bạn rất nhiều ^^

Để đọc được truyện trong 4rum bạn cần đăng nhập hoặc đăng ký thành viên
Latest topics
» TSVTN - Chương 13
by Dứa Dứa Mon Jun 01, 2015 11:47 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 21
by Lili Sat May 23, 2015 10:29 pm

» TSVTN - Giới thiệu
by Bánh Bao Nâu Sat May 23, 2015 9:23 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 22
by Khả vân Tue May 12, 2015 10:10 am

» Địa chủ nông thôn - Chương 20
by ilyssm Fri May 01, 2015 4:06 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 19
by Rin_chan Thu Apr 30, 2015 8:40 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 18
by bichvan Tue Apr 28, 2015 3:46 pm

» Chương 167: Lãnh Dạ ghen 2
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:05 pm

» Chương 166: Lãnh Dạ Ghen (1)
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:01 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 17
by Nguyên Phương Mon Apr 20, 2015 10:22 pm


Chương 33: Anh hùng cứu mỹ nhân 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Chương 33: Anh hùng cứu mỹ nhân 3

Bài gửi by Míp on Wed Apr 15, 2015 2:56 pm


Kỳ thực, Khang Cốc là được di truyền từ cha hắn, ở trong nước cha hắn là một luật sư nổi tiếng, tất cả những vụ kiện do ông nhận đều chưa từng thất bại ,nhưng mà ông chỉ luôn tiếp nhận những vụ án giải oan cho người vô tội , đối với một ít người xấu ông sẽ không bao giờ nhận án!


Nếu không, chỉ bằng thực lực của ông, thì đã sớm thăng chức rất nhanh chư không chỉ là cái danh xưng hô bây giờ!


Mấy cô liền bị lời nói của Khang Cốc dọa sợ, đây là lời mà một học sinh trung học có thể nói ra sao!


Anh quả nhiên là được cha di truyền, miệng lưỡi, khí thế càng lúc càng dọa người, cha anh có một khí thế rất mạnh mẽ, bất kể là ai làm chuyện xấu, đều bị cha anh nhìn chăm chú đến run sợ!


Như vậy con trai xem ra cũng không phải người dễ chọc ?


“Chúng tôi biết rồi, xin hỏi bây giờ chúng tôi có thể đi được chưa?”


“Sự việc hôm nay, nếu các cô dám nói ra bên ngoài dù chỉ một chữ, thì sẽ chờ bị trừng phạt đi.” Khang Cốc vẫn lạnh lùng nói.


“Không dám, không dám, tuyệt đối sẽ không nói, yên tâm, yên tâm đi…” Rồi hai nữ sinh kia liền kéo Dương Phỉ bước nhanh rời khỏi .


“Bạch Tuyết, ở đây không còn người khác nữa rồi, em mau mặc áo vào có được không? Không có việc gì đâu , sau này bọn họ sẽ không lại bắt nạt em nữa , vì có anh ở đây rồi…” Khang Cốc nhìn Bạch Tuyết vẫn còn run rẩy, rất là đau lòng .


Cũng bởi vì thân thể cô run rẩy, mà xuân quang trước ngực cũng theo gợn sóng, làm hắn đỏ mặt, đang định cầm lấy thứ trong tay Bạch Tuyết.


“Bọn họ thật là đã đi rồi chứ?” Bạch Tuyết yếu ớt hỏi một câu, Khang Cốc cuối cùng cũng yên tâm chút ít, tối thiểu cô vẫn còn nói chuyện, làm hắn lo lắng cô bị kích thích liền phong bế chính mình!


“Đều đi rồi, ở đây chỉ còn lại hai chúng ta, mau mặc áo vào được không?” Khang Cốc lo lắng vạn nhất có người đến, Bạch Tuyết lại trong bộ dạng này, thì đến lúc đó sẽ lại mang phiền phức tới cho cô! Cho nên liền nhanh chóng bảo cô mặc áo vào


“Vâng.” Bạch Tuyết chậm rãi tỉnh táo lại, một tay đưa ra mặc vào ống tay áo, lại đem di đông trong tay cầm sang tay kia, sau đó mặc vào ống tay áo khác.


Khang Cốc nhìn thấy thứ mà Bạch Tuyết liều mạng che chở chính là cái di động này, chẳng nhẽ trong di động có cái gì đó?


Bạch Tuyết cúi đầu đem toàn bộ nút áo đóng lại, Khang Cốc vì cô đem tóc chỉnh lại một chút, ai ngờ lại rơi xuống một nắm sợi tóc, đây nhất định là mấy người kia dựt xuống rồi!


Hắn thật sự rất đau lòng đáy mắt còn có chút hồng hồng , ai nói đàn ông không thể khóc, chỉ là chưa tới lúc đau lòng quá mà thôi!


“Hôm nay em không nên đi học nữa, chốc nữa anh sẽ đến phòng học của em lấy túi sách, và giúp em xin phép nghỉ, sau đó cùng anh đi gặp bác sĩ.” Khang Cốc vẫn là không yên lòng với những vết thương trên người Bạch Tuyết
 
“Không cần đi bệnh viện, cám ơn anh, anh chỉ cần giúp em đi xin phép, sau đó lấy cặp sách giúp em ra là được, em chỉ cần về nhà nghỉ ngơi một chút là được rồi.” Bạch Tuyết cúi đầu, cô biết mình lúc này có bao nhiêu chật vật, cô hiện tại chỉ nghĩ nhanh lên một chút rời khỏi đây mà thôi.


” Khang Cốc hiểu”


“Được rồi, em hãy đi ra ngoài trường học chờ anh , anh hiện tại liền đi đến phòng học của em có được không?” Khang Cốc giọng điệu rất là ôn nhu, đã không còn khí thế dọa người như nãy, cũng phải thôi đàn ông khi đối mặt với ngươi phụ nữ mình thích thì đều ôn nhu như thế , có lẽ đây là lấy nhu thắng cương đi.


Bạch Tuyết gật gật đầu, ý là có thể, sau đó đi ra khỏi trường.


Khang Cốc lấy tốc độ nhanh chóng hướng phòng học Bạch Tuyết chạy tới.


“Nhưng không ai biết rằng Lâm Giang vốn đã biết tất cả mọi chuyện phát sinh, hắn vốn định đợi lúc mấu chốt liền đến làm hùng cứu mỹ nhân, ai biết nửa đường nhảy ra môt tên Trình Giảo Kim! Đoạt mất công của hắn, vì lo lắng cho mặt mũi của Bạch Tuyết , hắn liền nhịn xuống không có xuất hiện, miễn cho lại bị Bạch Tuyết chán ghét ,còn ý tưởng anh hùng cứu mỹ nhân liền tiện nghi cho thằng nhóc kia rồi!
nhưng là, cơ hội đang ở trước mắt, vì thế…





Chương tiếp theo  Arrow

_________________
MÍP YÊU MINH
 Razz Razz Razz
Nhớ nhấn Nút THANKS nha!!!
  bounce bounce bounce
 
avatar
Míp
Nữ Hoàng
Nữ Hoàng

Tổng số bài gửi : 115
Points : 451
thanks : 2
Join date : 13/04/2015
Age : 20
Đến từ : Hành tinh THIÊN VƯƠNG TINH

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết