Hạ Vũ Cư
Chào bạn ^^
Trước tiên , mình cảm ơn bạn đã tham gia diễn đàn http://havucu.forumvi.com của mình.
Sau là , diễn đàn đã tạm ngưng và hoạt động tiếp tục tại blogspot http://havucu.blogspot.com
Mong bạn ghé qua Blog của mình để ủng hộ.
Cảm ơn bạn rất nhiều ^^

Để đọc được truyện trong 4rum bạn cần đăng nhập hoặc đăng ký thành viên
Latest topics
» TSVTN - Chương 13
by Dứa Dứa Mon Jun 01, 2015 11:47 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 21
by Lili Sat May 23, 2015 10:29 pm

» TSVTN - Giới thiệu
by Bánh Bao Nâu Sat May 23, 2015 9:23 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 22
by Khả vân Tue May 12, 2015 10:10 am

» Địa chủ nông thôn - Chương 20
by ilyssm Fri May 01, 2015 4:06 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 19
by Rin_chan Thu Apr 30, 2015 8:40 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 18
by bichvan Tue Apr 28, 2015 3:46 pm

» Chương 167: Lãnh Dạ ghen 2
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:05 pm

» Chương 166: Lãnh Dạ Ghen (1)
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:01 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 17
by Nguyên Phương Mon Apr 20, 2015 10:22 pm


Chương 25: Lãnh Dạ chảy máu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Chương 25: Lãnh Dạ chảy máu

Bài gửi by Míp on Wed Apr 15, 2015 2:49 pm


Lãnh Dạ vừa lái xe vừa nhìn lại Bạch Tuyết, chỉ lo lắng cô nằm ở phía sau không cẩn thận bị lăn khỏi ghế.
Xe vừa dừng lại ở trước cửa biệt thự, Lãnh Dạ liền đem Bạch Tuyết ôm lên lầu, đặt cô nằm lên giường,đắp kín chăn cho cô. Sau đó liền đi xuống lầu nấu chút cháo cho cô ăn ấm người.


Chờ Lãnh Dạ nấu cháo xong lại đi lên lầu thì đã thấy Bạch Tuyết dần tỉnh lại, cô liền nhìn đến một bóng người mơ hồ hướng cô đi tới, cô liền dãy dụa muốn đứng lên, chẳng lẽ cô lại bị người ta mang đi , người đàn ông này rốt cuộc muốn làm gì?


“Là tôi, là tôi, không có việc gì , không có việc gì .” Lãnh Dạ nhìn thấy Bạch Tuyết dãy dụa liền an ủi cô.
Nhưng mà Bạch Tuyết căn bản là đang mơ mơ màng màng nhìn không rõ người trước mắt , mà chỉ cảm thầy trước mắt có một cái bóng mơ hồ, cô dùng hết toàn lực vùng vẫy hai tay, lo lắng bóng người đó tới gần cô, đẩy bóng dáng đó ra, dùng toàn bộ khí lực hét lên.


“Tránh ra, tránh xa tôi ra, tôi không phải gái bán thân, tôi không phải !” Trong lời nói của Bạch Tuyết lại một lần nữa làm lòng Lãnh Dạ đau đớn, hắn nhíu chặt lông mày lại, rốt cuộc lúc trước ở bên ngoài cô đã xảy ra chuyện gì? Vì sao cô lại đem bản thân mình chật vật như vậy? Nhất định hắn sẽ phải tìm được cái tên đàn ông đã khi dễ cô và phế đi hắn.


Lãnh Dạ đi nhanh tới bên giường ,đem Bạch Tuyết đang kêu khóc ôm vào trong ngực, ai ngờ Bạch Tuyết lại một ngụm, hung hăng cắn vào cổ tay của hắn, ban đầu Lãnh Dạ không nhúc nhích, để mặc cho cô cắn đến khi cổ tay bắt đầu chảy máu.


Đồng thời, Bạch Tuyết rất tò mò, vì sao người đàn ông này tay đã chảy cả máu , mà hắn còn không chịu buông cô ra? Chẳng lẽ người này không biết đau là gì, nhưng mà, cô đã cảm thấy Hương vị mằn mặn của máu tươi.


“Cầu anh buông tôi ra đi, vừa rồi tôi cắn anh là tôi không đúng, lúc này đây, lúc này đây tôi cắn anh là do tôi rất sợ hãi!” Bạch Tuyết khiếp đảm nói nhỏ, cô không biết mình lần này còn có thể chạy trốn được không nữa, cho nên cô quyết định cầu xin tha thứ, hi vọng người đàn ông này tâm tính tốt, sẽ chịu thả cô ra!


Khôn mặt Lãnh Dạ lúc này rất là khó coi, vừa rồi là tên khốn khiếp nào đã khi dễ cô? Nếu tìm được tên đó, hắn nhất định sẽ chặt hết tay chân.


“Bạch Tuyết, là tôi, tôi là Lãnh Dạ, tôi là Lãnh Dạ, đừng sợ, tôi ở trong này, tôi ở trong này.” Lãnh Dạ không ngừng lặp đi lặp lại lời nói, chỉ hi vọng Bạch Tuyết trong mơ hồ có thể nghe thấy được.


Bạch Tuyết nghe thấy được tiếng nói quen thuộc, là anh, người ôm cô chính là Lãnh Dạ sao? Không thể tin được ngẩng đầu lên, cố gắng làm cho ý thức của mình thanh tỉnh một chút, một lát sau liền nhìn lại, cô liền chảy xuống hai hàng nước mắt trong xuốt , nước mắt theo khuôn mặt liền lăn xuống , cô nhận ra tiếng nói này , cũng nhận ra được khuôn mặt này, cho nên cô mới khóc lên thành tiếng.


“Ô ô. . . . . . Lãnh Dạ. . . . . . Ô ô. . . . . . Nói cho hắn biết. . . . . . Tôi không phải bán thân. . . . . . Ô ô. . . . . . Tôi không bán. . . . . . Ô ô. . . . . .” nghe được lời Bạch Tuyết nói nhỏ làm cho Lãnh Dạ giận đến cắn môi, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua tên hỗn đản đó!


Nhìn lại người phụ nữ khóc thương tâm ở trong lòng ngực của hắn , cô càng khóc âm thanh càng khản đặc lại , Bạch Tuyết vừa khóc thân thể vừa kịch liệt run rẩy không ngừng , làm cho cô cực kỳ giống đứa bé chịu ủy khuất.


Bạch Tuyết đang khóc rất khổ sở, trong ánh mắt của Lãnh Dạ nhất thời phảng phất như dao găm sắc bén, lộ ra sát khí lạnh lùng , cô rốt cuộc đã trải qua sự việc gì? Hắn lại một lần nữa tự hỏi chính mình.
Lúc này, hắn rất phẫn nộ chỉ muốn giết người!


Nhưng mà, nhìn lại người phụ nữ ở trong lòng, giọng điệu của hắn lại trở nên nhẹ nhàng khác thường.


“Đừng sợ, người xấu đã đi rồi, đừng sợ, không có việc gì , cô rất an toàn .”


Lãnh Dạ một bên dỗ Bạch Tuyết, một bên nhẹ nhàng vỗ về phía sau lưng của cô, tựa như dỗ đứa nhỏ , chỉ chốc lát sau quả nhiên thấy hiệu quả, Bạch Tuyết đã bình tĩnh lại, ghé vào trên bả vai hắn chậm rãi nằm ngủ, một cánh tay nhỏ bé còn ôm thật chặt cổ của hắn, giống như lo lắng hắn sẽ rời đi?







Chương tiếp theo  Arrow

_________________
MÍP YÊU MINH
 Razz Razz Razz
Nhớ nhấn Nút THANKS nha!!!
  bounce bounce bounce
 
avatar
Míp
Nữ Hoàng
Nữ Hoàng

Tổng số bài gửi : 115
Points : 451
thanks : 2
Join date : 13/04/2015
Age : 20
Đến từ : Hành tinh THIÊN VƯƠNG TINH

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết