Hạ Vũ Cư
Chào bạn ^^
Trước tiên , mình cảm ơn bạn đã tham gia diễn đàn http://havucu.forumvi.com của mình.
Sau là , diễn đàn đã tạm ngưng và hoạt động tiếp tục tại blogspot http://havucu.blogspot.com
Mong bạn ghé qua Blog của mình để ủng hộ.
Cảm ơn bạn rất nhiều ^^

Để đọc được truyện trong 4rum bạn cần đăng nhập hoặc đăng ký thành viên
Latest topics
» TSVTN - Chương 13
by Dứa Dứa Mon Jun 01, 2015 11:47 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 21
by Lili Sat May 23, 2015 10:29 pm

» TSVTN - Giới thiệu
by Bánh Bao Nâu Sat May 23, 2015 9:23 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 22
by Khả vân Tue May 12, 2015 10:10 am

» Địa chủ nông thôn - Chương 20
by ilyssm Fri May 01, 2015 4:06 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 19
by Rin_chan Thu Apr 30, 2015 8:40 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 18
by bichvan Tue Apr 28, 2015 3:46 pm

» Chương 167: Lãnh Dạ ghen 2
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:05 pm

» Chương 166: Lãnh Dạ Ghen (1)
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:01 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 17
by Nguyên Phương Mon Apr 20, 2015 10:22 pm


Địa chủ nông thôn - Chương 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Địa chủ nông thôn - Chương 2

Bài gửi by Thiên Hạ on Mon Apr 13, 2015 8:27 pm

Tiểu Hạ: quý tiểu thư, phu nhân đi qua ai có hứng thú muốn cùng edit có thể liên hệ cho Tiểu Hạ qua email: havucu.243@gmail.com – Tiểu Hạ nhận luôn các bạn có mong muốn nhưng chưa từng edit. Xin chân thành cảm ơn các vị đã tận tình theo dõi. Đi ngang qua cho Tiểu Hạ cùng Ái Vũ mấy lời bình. Ái Vũ sẽ làm chương 3 nha.

Chương hai: Quyết định


Editor + beta: Thiên Hạ


Đại tỷ Dao Dao nghe nói như thế trực tiếp ngốc lăng, mà Mạt Tiêu Tiêu nghe nói như thế, trong lòng cảm thấy khinh thường: "Ngươi còn có thể vô sỉ thêm chút nữa? Cũng không ngại luống cuống cùng xấu hổ, còn dám nói vì lo lắng mà nóng vội."

Lâm thị nhìn bộ dáng của Lý thị lúc này, cười lạnh một tiếng, "Hừ, đệ muội có thời gian ở nơi này thay thế ta giáo huấn các nàng, còn không bằng dùng nhiều thời gian chăm sóc Vân Lâm nhà ngươi đi, để cho hắn chăm chỉ đọc sách. Dao Dao các nàng tự nhiên cũng không cần ngươi lo lắng, hai vợ chồng chúng ta còn chưa có chết đâu! Giáo huấn các nàng còn không tới phiên đệ muội ngươi."

Đối với Lâm thị lần này Lý thị chỉ nghe không  nói trong lòng hỏa khí  không thôi, nhưng cũng không phát tác đi ra. Dù sao Lâm thị so với nàng bưu hãn hơn, chỉ có thể treo mặt cười, chính là trong lòng vẫn thầm mắng không thôi.

"Cái kia đại tẩu a, thời gian cũng không sớm, ta đi về trước nấu cơm , có thời gian lại đến tìm ngươi tán gẫu." Dứt lời liền bước đi, cái tốc độ kia so với con thỏ còn muốn mau hơn, Mạt Tiêu Tiêu nhìn thấy trong lòng vô cùng vui vẻ, nhị thẩm này chính là chuyên bắt nạt kẻ yếu.

Lâm thị đem Lý thị đưa đến ngoài cửa, nhìn một chút thấy sắc trời sẫm tối, nghĩ đến nên làm cơm chiều , nếu không cả nhà sợ là phải đói bụng, liền trực tiếp đi đến vườn rau nhà mình cắt rau xanh đem về.

Đồ ăn vừa vặn làm xong, bên này Mạt Thắng Minh vừa trở lại , phía sau còn có hai cái nam hài một lớn một nhỏ, cũng chính là đại ca cùng nhị ca của nàng. Mạt Thắng Minh tuy rằng lớn lên có điểm khôi  ngô, nhưng là người rất thành thật, trong thôn ai cũng đánh giá hắn là người thành thực. Trong trí nhớ của nàng, phụ thân rất yêu thương nàng, có đôi khi ra ngoài trở về thường mang cho mình chút đồ ăn ngon.

Mạt Tiêu Tiêu còn đang đắm chìm ở trong thế giới của chính mình, nhất thời chỉ cảm thấy thân mình bay lên không lên, rơi xuống trong một cái lồng ngực ấm áp. Mạt Tiêu Tiêu mới từ trong suy nghĩ tỉnh lại, nguyên lai là Mạt Thắng Minh đem Tiêu Tiêu ôm trong lòng ngực của mình, "Tiêu Tiêu, bây giờ còn khó chịu sao?"

Mạt Tiêu Tiêu ở kiếp trước rất ít khi được hưởng thụ tình thương của cha, bây giờ nghe được sự quan tâm trong lời nói của hắn, ánh mắt đau xót nước mắt không nghe lời mà chảy ra, Mạt Thắng Minh nhìn bảo bối khuê nữ của mình khóc, nhất thời luống cuống, còn tưởng rằng là Mạt Tiêu Tiêu bây giờ rất khó chịu, vội la lên: "Tiêu Tiêu, làm sao còn không thoải mái? Ngươi nói cho cha, cha mang ngươi đi tìm lang trung."

Nhìn Mạt Thắng Minh vẻ mặt đầy quan tâm, Tiêu Tiêu rốt cục đình chỉ rơi lệ , "Phụ thân, ta không sao." Trong lòng rốt cục quyết định, ký lai chi tắc an chi(*), vì người mà chính mình quan tâm, nhất định phải cố gắng kiếm tiền, dẫn dắt bọn họ làm giàu.

"Ai, Tiêu Tiêu ngươi hù chết cha , cha còn tưởng rằng ngươi còn rất khó chịu đây." Nghe được Tiêu Tiêu trả lời, Mạt Thắng Minh rốt phục hồi khẩu khí, "Về sau nếu còn cảm thấy không thoải mái, nhất định phải nói cho cha a."

Tiêu Tiêu hiện trong lòng như là ngâm mình ở trong mật ngọt, nghe xong lời nói của Mạt Thắng Minh vội vàng gật đầu đáp ứng như con gà con.

Nhìn Tiêu Tiêu hiện tại quả thật trừ bỏ sắc mặt tái nhợt, những thứ khác cũng đã khôi phục không sai biệt lắm , Mạt Thắng Minh ở trong lòng căng thẳng rốt cục thả lỏng.

Sau khi ăn xong Tiêu Tiêu được đồng ý cho đi ra ngoài một chút, nhưng giới hạn trong ở trong viện nhà mình. Nhìn bầu trời nơi này thuần khiết, sao lóe sáng, hết thảy ở nơi này ở hiện đại không thể bằng được, tuy rằng hiện đại có rất nhiều vật dụng công nghệ cao, nhưng là đối với Mạt Tiêu Tiêu mà nói nơi đó lạnh như băng. Mà hết thảy ở nơi này đều làm cho Mạt Tiêu Tiêu cảm thấy được vô cùng ấm áp.

Hiện tại trong nhà tuy có điểm nghèo khó, nhưng ở kiếp trước chính mình rất sớm liền sống tự lập, cho nên cơ hội tìm việc làm vẫn rất nhiều, trong đó tài nấu nướng của mình phi thường không tồi. Trước kia các bằng hữu của nàng thường xuyên lấy lấy cớ này để đến nhà nàng ăn uống. Mạt Tiêu Tiêu nghĩ vậy chỉ cảm thấy có cái gì từ trong đầu mình chảy xuôi qua hiện lên, nhanh đến chính mình cũng không kịp bắt lấy.

"Nhị muội, sắc trời không còn sớm, mau vào ngủ." Trong phòng truyền đến tiếng Lâm thị gọi.

"Ân, đã tới rồi." Mạt Tiêu Tiêu không nghĩ ra được, lắc lắc đầu không  nghĩ nhiều nữa xoay người liền vào nhà .

Rửa mặt xong, Mạt Tiêu Tiêu cuối cùng nhớ ra mình vừa mới chợt lóe cái gì, nhìn Lâm thị còn chưa ngủ, liền vội vàng hỏi: "Nương, chợ khi nào thì có a?"

Lâm thị ngây ra một lúc, cười nói: "Ngươi cái nha đầu, này bệnh đến đem bệnh ngươi biến thành hồ đồ đi? Chợ là mỗi cách năm ngày một lần, ngày mốt vừa đến ngày, đến lúc đó cha ngươi lên trấn trên mua mấy đồ dùng hang ngày trở về, Tiêu Tiêu, ngươi cũng muốn đi theo đi?"

"Ân, đúng vậy a, Tiêu Tiêu cũng muốn đi. Nương, ngày mốt ngươi cho Tiêu Tiêu đi theo được không?" Mạt Tiêu Tiêu muốn đi chợ ở trấn trên nhìn xem có cái gì có thể dùng để kiếm tiền không. Mạt Tiêu Tiêu sợ Lâm thị không đồng ý, nàng  chỉ có giả vờ làm nũng, hoàn hảo nàng là một tiểu cô nương sáu tuổi, nếu không thật đúng là làm cho người ta đều phải nổi da gà.

"Được rồi, ngươi muốn đi cũng có thể, nhưng là hai ngày này phải ngoan ngoãn, có thể làm được sao?"

"Có thể, ta có thể làm được nga!" Sợ Lâm thị thu hồi lời mới vừa nói, Mạt Tiêu Tiêu vội vàng đồng ý điều kiện của Lâm thị.

"Vậy ngươi hiện tại liền an tâm ngủ, nếu không ngày mai liền không đứng dậy nổi nga." Lâm thị cười đắp chăn cho Mạt Tiêu Tiêu, xoay người trở về phòng của chính mình.

Mạt Tiêu Tiêu lần đầu ở trong đêm tối ngủ say, khóe miệng không có chủ ý toát ra  một tia nụ cười hạnh phúc.

Hôm sau, Mạt Tiêu Tiêu trong ổ chăn tình dậy thì trời đã sáng choang, nhưng hiện tại nàng lại gặp nan đề, phải làm như thế nào đánh răng? Nơi này là cổ đại, không có bàn chãi đánh răng cũng không có kem đánh răng, khó khăn này làm Mạt Tiêu Tiêu chán nản. Một bên Lâm thị xem Mạt Tiêu Tiêu đứng ở nơi đó bất động, nghi ngờ hỏi: "Tiêu Tiêu đây là làm sao vậy? Như thế nào còn không đi súc miệng?"

Mạt Tiêu Tiêu vẻ mặt rối rắm hỏi: "Nương, có hay không bàn chải đánh răng cùng kem đánh răng a?"

Không hy vọng ở đây cổ đại lạc hậu sẽ có mấy thứ này, nhưng mà Mạt Tiêu Tiêu vẫn chưa từ bỏ ý định thử hỏi một lần, trong lòng không khỏi có chút chờ mong kỳ tích xuất hiện.

Lâm thị bị nàng hỏi mấy thứ kỳ lạ gì đó, "Này bàn chải đánh răng cùng kem đánh răng là cái đồ vật gì?"

Lâm thị nói ra đáp án nháy mắt đem kỳ tích Mạt Tiêu Tiêu chờ mong  đạp tan nát. Trong lòng nàng lại nhớ lại một vấn đề khác, tội nghiệp nhìn Lâm thị, "Kia dầu gội đầu cùng tắm cũng không có sao?”

Nhìn khuê nữ mình hỏi mấy vấn đề kỳ quái, Lâm thị trên mặt một mảnh mờ mịt, mà ngay cả đám người Mạt Thắng Minh xuất hiện không lâu cũng là mê mang một mảnh.

Tâm tình hiện tại của Mạt Tiêu Tiêu xấu tới cực điểm, đều không có chú ý tới thần sắc của bọn họ. Nàng quên cử động kia sẽ khiến cho bọn họ hoài nghi.

Lâm thị cảm thấy được nhị nữ nhi nhà mình hiện tại hành vi càng ngày càng cổ quái, nhưng cũng có nói không được là lạ ở chỗ nào, lắc lắc đầu đem ý tưởng loạn thất bát tao kia xóa bỏ. Vì thế căn cứ vấn đề Mạt Tiêu Tiêu hỏi, đoán được khuê nữ muốn có thể là đồ dùng rửa mặt.

Mạt Tiêu Tiêu hưng phấn gật gật đầu.

Lâm thị nhìn của nàng hưng phấn kính mà, lôi kéo nàng đến gốc cây liễu ở tiền viện, hái nhánh liễu rửa sạch sau đó đến phòng bếp chấm chút muối đưa cho Mạt Tiêu Tiêu.

Nhìn hành động của Lâm thị, Mạt Tiêu Tiêu nghi ngờ hỏi: "Ngạch. . . . . . Mẫu thân, ngươi lấy này làm gì chứ?"

Lâm thị trong lòng tuy rằng nghi hoặc nữ nhi nhà mình có hành vi kỳ quái, nhưng vẫn nhẫn nại, tính tình ôn hòa trả lời: "Cho ngươi dùng đánh răng a. . . . . ."

"A. . . . . . , lấy này đánh răng? !" Lâm thị chưa nói xong đã bị âm thanh kinh ngạc của Mạt Tiêu Tiêu đánh gảy .

Lâm thị trong lòng nghi hoặc càng lúc càng lớn, nếu không phải khuê nữ luôn luôn nằm dưới mí mắt của mình nàng thật đúng nghĩ đến nữ nhi bị đánh tráo.
Lâm thị nghĩ cùng sự thật cũng đúng vậy, con gái của ngươi thân thể quả thật không có đổi, chính là linh hồn đổi thành một Mạt Tiêu Tiêu hiện đại.

Mạt Tiêu Tiêu nhìn nhánh cây liễu trong tay rối rắm, còn đang suy tư nên dùng như thế nào đây.

Bên kia Lâm thị nhìn biểu tình của nàng liền biết Mạt Tiêu Tiêu đang suy nghĩ gì, vì thế tiến lên, ôn nhu nói với nàng: "Cầm cái này trước cho vào trong nước làm ướt một chút, dùng miệng cắn tách nhánh cây bung ra, sau đó dính chút muối. Dùng nó đánh răng giống như dùng cây lược gỗ là có thể vệ sinh răng phi thường sạch sẽ."

Mạt Tiêu Tiêu sau khi nghe xong lời Lâm thị nói, bắt đầu lần đánh răng đầu tiên của mình ở cổ đại. Mạt Tiêu Tiêu trước thử cắn bung nhánh cây liễu, dính chút muối nhắm mắt lại chậm rãi đánh răng. Khi nước trong nhánh liễu tiếp xúc với răng, Mạt Tiêu Tiêu nháy mắt trợn to hai mắt, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn, miệng còn tại nói: "Hoàn hảo, còn trong phạm vi có thể tiếp thu."

Lâm thị nhìn thấy vấn đề của Mạt Tiêu Tiêu đã được giải quyết viên mãn, liền nhớ tới đi đến phòng bếp làm điểm tâm. Lúc này Mạt Tiêu Tiêu đang đánh răng trong lòng thầm nghĩ, nguyên lai dùng nhánh liễu cũng không phải khổ sở như vậy, so với kem đánh răng mà nói hương vị này càng thêm tươi mát, hiệu quả so với kem đánh răng còn hoàn hảo hơn. Nếu có cơ hội trở lại hiện đại, nàng khẳng định giới thiệu cho các bằng hữu.

Sửa sang xong đã là một khắc  đồng hồ sau , Lâm thị cũng đã muốn làm tốt điểm tâm, xuất môn gọi đám người Mạt Thắng Minh từ ruộng trở về ăn điểm tâm .

Ở trên bàn cơm, nhìn trong bát cơ hồ không thấy được mấy hạt gạo, Mạt Tiêu Tiêu trong lòng khó chịu muốn khóc, cố lấy dũng khí hỏi: "Nương, nhà của chúng ta lương thực còn có nhiều hay ít a?"

Nhìn nữ nhi sáu tuổi đột nhiên giống một tiểu đại nhân quan tâm nhà mình còn có nhiều ít lương thực, Lâm thị trong lòng một trận cảm động, nhìn Mạt Tiêu Tiêu đích trong ánh mắt cũng là tràn ngập từ ái, đưa tay sờ sờ đầu Mạt Tiêu Tiêu.

Đối với vấn đề này của Tiêu Tiêu, Lâm thị trong lòng do dự, nhưng cuối cùng vẫn là cảm thấy nên nói ra tốt hơn, suy nghĩ xong, Lâm thị nghiêm túc nói: "Trong nhà lương thực đã không còn nhiều lắm, nhiều nhất duy trì chừng một tháng."

Mạt Tiêu Tiêu trầm mặc, trong lòng hiểu rõ một mảnh. Ở hiện đại có thời điểm xem qua  tư liệu ở phương diện này, có triều đại thu thuế rất nặng, huống chi phía dưới còn có hiện tượng quan viên tham ô khắp nơi, dân chúng tích trữ lương thực tự nhiên là không đủ ăn.

Lập tức lại nghe đến Đại ca Mạt Vân Thiên nói: "Vốn hàng năm nhà chúng ta lương thực thu hoạch cũng không tệ lắm, chính là hàng năm lương thực nộp thuế đã mất hơn phân nửa, sau đó còn bị ác bá địa phương mạnh mẽ cướp đi một ít, còn sót lại một ít còn muốn cầm đổi củi gạo dầu muối hàng ngày, ngươi nói còn có cái gì?" Nói xong lời cuối cùng Mạt Vân Thiên cùng Nhị ca Mạt Vân Phong hai tay nắm chặt, thần tình rất phẫn nộ.

Mạt Tiêu Tiêu nghe xong bọn họ nói, trong lòng phẫn nộ đến cực điểm, âm thầm thề, nhất định phải mau chóng làm cho trong nhà thay đổi hiện tượng nghèo khổ này.

Mạt Thắng Minh vừa mới bắt đầu không lên tiếng mãi cho đến hiện tại vẫn là thái độ trầm mặc, tuy rằng nhìn không tới biểu tình của hắn, nhưng là Mạt Tiêu Tiêu cũng biết phụ thân trong lòng khẳng định cũng là phi thường oán giận.

"Tốt lắm, đừng nói nữa, các ngươi nếu không ăn, đợi lát nữa mà đồ ăn liền nguội." Đại tỷ Mạt Dao Dao ôn hòa khuyên nhủ.

Mạt Tiêu Tiêu cũng biết hiện tại nói cái gì cũng là lời nói suông, liền cũng không nói cái gì nữa, chính là trong lòng vẫn rất khó chịu, nghĩ đợi lát nữa đi ra ngoài nhìn xem, có thể hay không tìm được thứ tốt gì.

Sau khi ăn xong Mạt Thắng Minh tránh né không được Mạt Tiêu Tiêu quấn lấy, đành phải mang theo nàng đi đến ruộng, ở trên đường đành phải vừa đi vừa dặn không thể chạy quá xa, chỉ có thể ở cách đó không xa nhìn, nếu không lần sau sẽ không mang nàng tới.

Mạt Tiêu Tiêu trong lòng tuy rằng cảm thấy nghe đến cái lỗ tai đều nhanh trở thành cái kén , nhưng cũng không có nói ra cái gì, dù sao bọn họ cũng là quan tâm chính mình.

Nhìn đến khối ruộng cạn Mạt Thắng Minh bọn họ trồng trọt, Mạt Tiêu Tiêu trong lòng thật là đau lòng. Trong lòng ý tưởng cũng càng ngày càng kiên định, bất quá muốn kiếm được bạc trước, phải trước tìm xem xem có cái bảo bối gì. Từ xưa nông dân đều dựa vào sông suối, nơi này cách đó không xa còn có một ngọn núi, chính là rừng núi thăm thẳm vẫn không ai tiến đến, bởi vì bên trong dã thú tương đối nhiều, trừ bỏ săn thú, bình thường mọi người thật đúng là không có đảm lượng đi vào.

Chẳng qua hiện tại ngọn núi này ở trong mắt Mạt Tiêu Tiêu là một khối vàng xin đẹp a, nàng hiện tại trong lòng nghĩ đến khi nào thì trộm chạy đến nơi đó tìm xem, vạn nhất có thể đào được một ít dược liệu, kia coi như là cách kiếm tiền nhanh nhất.

Mạt Thắng Minh  gặp Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào ngọn núi cách đó không xa, trong ánh mắt hắn tựa hồ có chút xem không hiểu, nhưng là có thể nhìn ra Tiêu Tiêu nàng thực hướng tới ngọn núi, nghĩ đến đây lại căng thẳng trong lòng, trực tiếp nói với Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu thực thích núi? Ngươi là muốn đi vào nơi đó ngoạn sao?"

Tiêu Tiêu còn đắm chìm ở trong suy nghĩ của chính mình, nghe được có người hỏi như vậy, liền không nghĩ nhiều gật gật đầu, điều mà Mạt Thắng Minh lo lắng đã được làm sáng tỏ, mà ngay cả khi nói chuyện âm điệu cũng không tự giác có chút lớn, chỉ nghe hắn lớn tiếng nói: "Không chính xác đi, nghĩ muốn cũng có thể nghĩ không muốn."

Mạt Tiêu Tiêu bị âm điệu của hắn dọa cho ngây dại. Mạt Thắng Minh  đã gặp nàng cái dạng này, trong lòng cũng cảm thấy hối hận hành vi vừa rồi của chính mình, lại hạ thấp giọng xuống nói: "Tiêu Tiêu a, phụ thân không phải nói để hù dọa ngươi, mà là trên núi thật sự không an toàn. Ngươi ngẫm lại ngươi một cái tiểu cô nương sáu tuổi, một mình chạy đến ngọn núi kia, nếu xảy ra chuyện gì, chúng ta cha mẹ ngươi phải làm sao bây giờ a, ngươi nói sẽ không?"

Mới vừa rồi Mạt Tiêu Tiêu nghe được phụ thân rống nàng, mũi ê ẩm thiếu chút nữa sẽ khóc lên, vốn là tính toán sinh khí(**) về sau không để ý tới hắn. Chính là sau khi nghe Mạt Thắng Minh  hạ thấp giọng cùng nàng giải thích, nói sợ nàng một mình chạy trên núi không an toàn, ngẫm lại cũng đúng, tuy rằng linh hồn là Mạt Tiêu Tiêu hơn hai mươi tuổi, nhưng là mình bây giờ thân mình là một cái tiểu cô nương sáu tuổi, vạn nhất đến trên núi gặp được sài lang hổ báo gì đó, chỉ có thể trở thành thức ăn trong miệng dã thú.

Nàng nghĩ thông suốt liền không hề sinh khí, chính là rầu rĩ nói: "Kia về sau nếu phụ thân đi trên núi , có thể hay không mang Tiêu Tiêu cùng đi đâu?"

Mạt Thắng Minh gặp nữ nhi tội nghiệp nhìn mình, phảng phất nếu đợi lát nữa chính mình mà nói cự tuyệt nàng, nàng sẽ khóc lên, cảm thấy tâm mềm nhũn, gật gật đầu xem như đáp ứng rồi, nhưng là vẫn là dặn đi dặn lại: "Đến lúc đó ngươi có thể đi theo, nhưng là không thể chạy loạn biết không?"

"Vâng vâng, Tiêu Tiêu đã biết, phụ thân bây giờ còn phải đi giúp các ca ca làm xong việc trong ruộng chúng ta mới có thể trở về thật sớm."

Mạt Thắng Minh  nhéo nhéo khuôn mặt của Tiêu Tiêu, cười nói: "Kia phụ thân đang vội , ngươi phải ngoan ngoãn nga." Gặp Mạt Tiêu Tiêu gật gật đầu sau mới lại nhớ tới ruộng của nhà mình vội đứng lên.

(*) ký lai chi tắc an chi: đã đến thì an tâm
(**) sinh khí: giận dỗi


Chương tiếp theo Arrow
avatar
Thiên Hạ
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 24
Points : 200
thanks : 30
Join date : 12/04/2015
Age : 23
Đến từ : Hạ Vũ Cư

Xem lý lịch thành viên http://havucu.forumvi.com

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết