Hạ Vũ Cư
Chào bạn ^^
Trước tiên , mình cảm ơn bạn đã tham gia diễn đàn http://havucu.forumvi.com của mình.
Sau là , diễn đàn đã tạm ngưng và hoạt động tiếp tục tại blogspot http://havucu.blogspot.com
Mong bạn ghé qua Blog của mình để ủng hộ.
Cảm ơn bạn rất nhiều ^^

Để đọc được truyện trong 4rum bạn cần đăng nhập hoặc đăng ký thành viên
Latest topics
» TSVTN - Chương 13
by Dứa Dứa Mon Jun 01, 2015 11:47 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 21
by Lili Sat May 23, 2015 10:29 pm

» TSVTN - Giới thiệu
by Bánh Bao Nâu Sat May 23, 2015 9:23 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 22
by Khả vân Tue May 12, 2015 10:10 am

» Địa chủ nông thôn - Chương 20
by ilyssm Fri May 01, 2015 4:06 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 19
by Rin_chan Thu Apr 30, 2015 8:40 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 18
by bichvan Tue Apr 28, 2015 3:46 pm

» Chương 167: Lãnh Dạ ghen 2
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:05 pm

» Chương 166: Lãnh Dạ Ghen (1)
by Míp Sun Apr 26, 2015 9:01 pm

» Địa chủ nông thôn - Chương 17
by Nguyên Phương Mon Apr 20, 2015 10:22 pm


Địa chủ nông thôn - Chương 13

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Địa chủ nông thôn - Chương 13

Bài gửi by RainLove on Mon Apr 13, 2015 11:30 pm

Chương 13: Canh Dương Mai được chế tác thành công

Edit: hihi_haha
Beta: Thiên Hạ

Ánh mặt trời còn sót lại chiếu vào thôn trang hiền hoà, khói bếp lượn lờ bay lên, ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng chó sủa cùng tiếng tiểu hài tử khóc nháo, trên đường đi lại đều là vài nông phu đang trở về nhà nghỉ ngơi sau ngày làm mệt mỏi, thôn nhỏ đều yên tĩnh như vậy.

Trong phòng, một nhà Tiêu Tiêu đang ăn cơm chiều, bữa cơm gia đình nông thôn không giống nhà giàu có, ăn một bữa cơm còn có nhiều quy tắc ăn không nói, nhai không ra tiếng. Mọi người có đôi khi sẽ nói vài câu, tăng không khí bữa ăn, bất quá hiện tại việc bọn họ thảo luận vẫn là xung quanh biện pháp kiếm tiền từ rượu Dương Mai và canh Dương Mai.

“Tiêu Tiêu, rượu Dương Mai và canh Dương Mai ngươi nói thực hiện rất đơn giản, nhưng rốt cuộc là làm như thế nào a?” Mạc Thắng Minh từ buổi chiều sau khi Tiêu Tiêu đem biện pháp nói ra xong, liền luôn nghĩ chuyện này, chẳng qua hắn vẫn nghĩ không ra này rốt cuộc là làm như thế nào, chỉ có thể đem nghi vấn hướng về phía Tiêu Tiêu.

Tiêu Tiêu quyết định chưa nói ra, cười hì hì đối với Mạc Thắng Minh nói rõ: “Phụ thân, giữ bí mật, đến thời điểm nữ nhi làm ra người liền biết.”

Nhìn thấy bộ dạng Tiêu Tiêu nghịch ngợm, Mạc Thắng Minh đúng là không tức giận được, cũng chỉ có cười cười, tiếp tục ăn cơm, chỉ là trong lòng nghi vấn vẫn tồn tại, nghi vấn không được giải thích, thật nghẹn hỏng hắn. Vài lần nhìn Tiêu Tiêu muốn nói lại thôi, nghĩ đến phía trước Tiêu Tiêu nói giữ bí mật, chỉ có thể tạm thời không đặt câu hỏi.

Thật vất vả đợi đến sau bữa cơm, vốn tưởng rằng Tiêu Tiêu sẽ nói, nhưng không nghĩ tới sau bữa cơm Tiêu Tiêu ra ngoài đi dạo một vòng sau đó liền rửa mặt rồi ngủ. Thực sự khiến Mạc Thắng Minh buồn bực thật lâu.

Hôm sau, Tiêu Tiêu không để Mạc Thắng Minh cũng Lâm thị đi lên trấn trên bán mỳ lạnh, mà ở nhà chăm sóc quả Dương Mai cùng với vài thứ khác hôm qua đào trở về. Tiêu Tiêu để cho Mạc Thắng Minh đem hạt tiêu hôm qua mang trở về reo tại trong viện nhà mình, như vậy tiện cho việc chăm sóc. Tiêu Tiêu đem lưu trữ một ít khoai tây để sang năm làm giống, những cái khác thì lấy đến sử dụng.

Nhìn chỉ có quả Dương Mai chưa xử lý, Mạc Thắng Minh trong mắt chợt lóe một tia vui sướng, trong lòng nghi hoặc rốt cuộc được cởi bỏ, động tác cũng ngày một nhanh.

Tiêu Tiêu luôn chú ý động tại Mạc Thắng Minh, thấy hắn động tác nhanh hơn, không khỏi bóp trán, bất đắc dĩ cười cười.

Rốt cuộc những chuyện khác đều đã giải quyết, mọi người đều xem xét ngóng trông Tiêu Tiêu, xem làm nàng một thân khẩn trương, bất quá nháy mắt liền khôi phục thần thái, đầu tiên là để Mạc Thắng Minh đem quả Dương Mai còn tươi mới lấy ra. Sau đó khiến Lâm thị chờ ở một bên làm việc, dùng muối ngâm hơn một khắc thời gian, rửa sạch, bỏ hạt, chỉ chừa thịt quả, sau đó lại đem thịt quả trộn đều với số lượng đường vừa phải đem ngâm trong ba khắc, thịt quả chuẩn bị tốt rồi mang ra nấu với nước bằng lửa lớn, nấu sôi thì thả thêm đường phiến vào nêm nếm, làm xong để Mạc Thắng Minh chuyển sang dùng lửa nhỏ nấu, vừa nấu vừa khuấy đều để tránh bị khê.

Ở hiện đại Tiêu Tiêu nấu canh Dương Mai có thêm nước chanh cùng rượu nho, nhưng hiện tại nơi này không có hai loại này, đánh phải tìm cái khác để thay thế, nhưng không có loại nào giống rượu nho, nghĩ đến khả năng hương vị sẽ có chút không giống đi. Canh Dương Mai nấu xong để lại chờ lạnh sẽ dùng ăn.

Sau khi canh Dương Mai làm xong, mọi người đều bị hương thơm cùng với màu sắc đỏ tươi của nó hấp dẫn, không nhịn được đứng một bên nuốt nước miếng. Huyên Huyên thì sớm đã nháo đòi uống, may có Lâm thị ngăn cản, liền đứng bên cạnh cầm bát nhìn chằm chằm nồi xem bao lâu chín.

Để cho canh nguội xong, Lâm thị lấy mấy bát cấp cho mọi người trong phòng nếm thử, nhìn màu sắc, hít vào hương vị canh Dương Mai  để cho người nhịn không được phát thèm.

Tiêu Tiêu chậm rì rì nhấm nháp, tuy rằng hương vị không bằng so với hiện đại, nhưng ở thời đại này cũng coi như là hương vị vô cùng tốt. Thời đại này không có rượu nho, nhưng lại có nho, đến thời điểm có thể để cho phụ thân đi mua chút hạt nho, sau đó trồng trong sân, nho chín mình có thể chế tác thành rượu nho, đây chính là việc cần làm ngay a! Nghĩ đến đây Tiêu Tiêu tươi cười càng đậm.

Huyên Huyên nhanh chóng uống hết một chén, sau đó chép chép miệng nói: “Hảo hảo uống nga, thật ngọt, so với kẹo mạch nha ăn còn ngon hơn. Nương, ta còn muốn uống…”

Lâm thị nghe xong lời nói của Huyên Huyên, mũi có chút chua chua, hốc mắt dần đỏ lên, nhưng sau đó lại đem tất cả che dấu lại, từ ái sờ đầu Huyên Huyên, ôn nhu nói: “Huyên Huyên, mẫu thân lại cho ngươi thêm một chén, nhưng là không thể ăn nhiều, biết không?”

“Kia về sau Huyên Huyên còn có thể uống sao?” Huyên Huyên chớp chớp đôi mắt to nhìn Lâm thị.

“Phốc xuy.., đứa nhỏ ngốc, về sau làm khẳng định sẽ cho ngươi uống nga.” Lâm thị thần sắc từ ái càng ngày càng đậm, ngay cả Mạc Thắng Minh trên mặt ý cười cũng càng ngày càng đậm.

Lâm thị đáp ứng yêu cầu của Mạc Huyên Huyên, lại cho nàng thêm một chén, nhưng vẫn dặn là không thể ăn nhiều, bằng không về sau liền không cho nàng uống. Nghe xong lời Lâm thị, Huyên Huyên suy nghĩ về phúc lợi về sau của mình, cái hiểu cái không gật đầu đáp ứng.

Sau khi nhấm nháp xong, mọi người đều cảm thấy biện pháp bán canh Dương Mai này hoàn toàn khả thi. “Tiêu Tiêu, biện pháp này cũng là lão thần tiên dạy cho ngươi?” Mạc Thắng Minh dường như kinh hỉ nhưng cũng không dám xác định.

Tiêu Tiêu bất đắc dĩ gật đầu, “Đúng vậy, lão thần tiên còn dạy ta rất nhiều, có cả trù nghệ cùng một ít võ thuật.”

“Võ thuật?” Mạc Thắng Minh cùng Lâm thị kinh ngạc trừng lớn hai mắt. Võ thuật, phải biết võ thuật chỉ có một ít công tử nhà có tiền mới có thể đi học, không nghĩ tói lão thần tiên còn dạy Tiêu Tiêu võ thuật. Bất quá nghĩ lại, nếu là lão thần tiên tự mình dạy, như vậy nhất định không sai được, ngược lại liền thay đổi sắc mặt vui sướng.

Nhìn bọn họ sắc mặt biến đổi, vẻ mặt chuyển hóa nhanh như vậy, Tiêu Tiêu không nói gì, rất sợ bọn bọn họ có thể lại nói việc này, chỉ còn cách nói sang chuyện khác: “Cha mẹ, ngày mai có muốn hay không đem thứ này đi thử xem? Nhưng là dùng cái gì để đựng đâu?”

"Này canh Dương Mai tuy rằng là canh nhưng nó vẫn nằm trong khái niệm trù trà, chúng ta dùng bát sứ trắng như thế nào?” Mạc Vân Phong thử đề nghị.

Mạc Vân Thiên liếc trắng mắt, trực tiếp phản bác nói: “Bát sứ trắng? Nói đơn giản, nhà chúng ta nào có tiền thừa để mua bát sứ trắng ?”

Mạc Vân Phong cũng không có cãi lại, cũng đúng, nhà mình hiện tại tuy nói có tiền thu, nhưng là không nhiều, nào có nhiều tiền như vậy mua bát sứ trắng quý giá. Chính mình thật đúng là nghĩ quá đơn giản.

Tuy rằng không có cãi lại, nhưng là vẫn không cam lòng nói: “Vậy ngươi nói làm sao giờ?”

Mấy người suy nghĩ đã lâu đều không có nghĩ ra kết quả, lúc này đã gần giữa trưa, mọi người còn chưa có nghĩ ra, nhưng cơm trưa vẫn là muốn ăn, trước hết để Lâm thị đi làm cơm trưa, Mạc Dao Dao làm trợ thủ, còn lại mọi người ở tại nhà chính suy nghĩ tiếp, Mạc Huyên Huyên sau khi ăn xong, thấy mọi người đều khổ công suy nghĩ đều không có để ý nàng, cũng thức thời không có tranh cãi ầm ĩ, nhưng mà không chịu được không khí tương đối ngưng trọng đành phải chạy ra ngoài chơi.

Trôi qua nửa canh giờ, mấy người vẫn không có nghĩ ra phương pháp gì, Lâm thị thì đã làm xong đồ ăn, tuy rằng nghĩ biện pháp rất quan trọng, nhưng ăn cơm còn quan trọng hơn, nếu không ăn no nào có tâm tự suy nghĩ sự việc gì.

Trên bàn cơm không khí cũng xuống thấp, Lâm thị tại phòng bếp vừa làm cơm vừa nghĩ chuyện này, nàng nghĩ đến, hiện tại chỉ muốn đem cái này đi bán, về phần dùng cái gì đóng gói, trước mắt không quan trọng, về sau có thể tiến hành đóng gói, hiện tại nghĩ cái này thật có chút quá sớm.

Lâm thị cũng chịu không nổi cảm xúc trong phòng, ấp a ấp úng nói: “Muốn hay không…, muốn hay không chúng ta tạm thời trực tiếp bán, sau này có thể lấy tiền lời mua bát gốm sứ, chúng ta cái này là sản phẩm mới, mọi người chưa chắc hẳn đã thích đâu, chúng ta nghĩ cũng quả thật sớm.”

Tiêu Tiêu lắc đầu, phủ định đề nghị của Lâm thị, nàng nghĩ đến, sản phẩm mới tất yếu phải được đóng gói bao mới, bằng không cho dù sản phẩm của ngươi có hương vị tốt, mọi người cũng cảm giác là không lên được mặt bàn gì đó. Cho nên không chỉ tất yếu có hương vị tốt, muốn bán tốt, đóng gói là điểm mấu chốt.

Cơm nước xong, mọi người đều có vẻ lo lắng, Tiêu Tiêu nghĩ cũng có chút đau đầu. Đột nhiên trong đầu chợt lóe một ý tưởng, càng nghĩ càng cảm giác có thể làm, kích động đứng lên, tay dùng lực vỗ cuống mặt bàn, hưng phấn nói: “Đúng vậy, ta như thế nào không nghĩ ra đâu? Ha ha, quá tốt…”

Mọi người đều không hiểu ra sao, Mạc Thắng Minh nhìn hành vi của Tiêu Tiêu, chợt sợ nàng bị kích thích khiến đầu óc có chút hồ đồ, Tiêu Tiêu đang hứng phấn mà biết suy nghĩ trong lòng của cha nàng, không biết có hộc máu hay không.

Lâm thị dò hỏi: “Sao thế Tiêu Tiêu? Ngươi nghĩ ra cái chủ ý gì hay sao?”




Lời tác giả: Hôm nay bận rộn điên rồi, So không có khai máy tính, chỉ có thể là buổi tối mới càng, các vị xem quan, tưởng tạp ta tích liền chép miệng, ta chống đỡ là có thể , đến đây đi!


Hết chương 13







Chương tiếp theo  Arrow
avatar
RainLove
Rảnh Rỗi
Rảnh Rỗi

Tổng số bài gửi : 76
Points : 341
thanks : 5
Join date : 12/04/2015
Age : 23
Đến từ : Hạ Vũ Cư

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết